Skip to Content
📚 Đọc sách📖 Quẳng gánh lo đi và vui sống🗼 Bán kính ở Paris

🗼 Bán kính ở Paris

Ông H. V. Kaltenborn, một trong những nhà bình luận nổi danh nhất trên đài phát thanh, đã kể cho tôi nghe cách ông biến một công việc tưởng chừng không thể làm được thành một cuộc phiêu lưu thú vị.

Năm 22 tuổi, ông đi bộ khắp các nước Âu Châu với số tiền chỉ đủ để ăn. Khi bước lên tàu để sang Anh, ông thấy trong túi chỉ còn có 5 xu Mỹ và 2 xu Anh.

Ông bán một chiếc máy chụp hình của ông trên tàu để có tiền ăn, rồi khi đến Luân Đôn, ông xin được việc làm cho một hãng bán kính lập thể [37] cho những người Pháp ở Ba Lê.


Vấn đề là: ông không biết nói tiếng Pháp.

Vậy ông Kaltenborn bắt đầu đi từng nhà ở Ba Lê để bán những kính ấy cho những người Pháp mà ông không biết nói tiếng của họ. Vậy mà ngay trong năm đầu, ông đã thâu được 5.000 Mỹ kim hoa hồng và nổi danh là tay bán dạo kiếm được nhiều tiền hạng nhất hồi ấy.

Ông nói với tôi rằng kinh nghiệm ấy có ích cho ông hơn một năm học ở Đại học đường Harvard và giúp ông phát triển một đức tính để thành công là đức tự tín.


Ông làm cách nào mà tài tình như vậy, nhất là khi không biết nói tiếng Pháp?

Thưa rằng thế này: Ông xin chủ hãng kính viết cho một câu tiếng Pháp chào khách, rồi ông học thuộc câu ấy. Ông đi từng cửa, kéo chuông. Và khi gặp bà chủ nhà, ông đọc câu tiếng Pháp với một giọng kỳ dị tới nỗi bà nào cũng tức cười.

Rồi ông đưa kính và hình cho bà nọ. Nếu bà ta hỏi câu gì thì ông rút cổ, đáp: “Người Mỹ… Người Mỹ”. Rồi dở nón, chỉ vào một miếng giấy dán trong đó, có chép đúng câu tiếng Pháp mà ông đã học.

Bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình.


Ông thú thiệt công việc bán kính ấy không dễ dàng đâu. Ông kiếm ăn được, nhờ có mỗi một đức tính là quyết làm cho công việc hoá ra có hứng thú.

Mỗi sáng, trước khi ông đi, ông ngó trong gương và tự khuyến khích:

“Này, Kaltenborn, nếu muốn có cơm ăn, anh phải làm công việc ấy. Anh đã phải làm nó thì tại sao không vui vẻ mà làm? Sao không tưởng tượng rằng mỗi khi anh kéo chuông, là anh đóng vai trò trên sân khấu và có nhiều khán giả ngó anh? Mà nghĩ kỹ, việc anh làm đó cũng tức cười, khác chi một trò hề trên sân khấu. Vậy tại sao không hăng hái vui vẻ đóng trò đi?”

Chính nhờ lối đó, ông đã làm cho một công việc ông vừa sợ vừa ghét hoá ra một việc thú và rất có lợi.


💡 Bài học rút ra

Khi không thể thay đổi công việc, hãy thay đổi cách nhìn về nó.

H. V. Kaltenborn: 22 tuổi, túi 5 xu, không biết tiếng Pháp, phải đi bán kính từng nhà ở Paris. Nghe như một công thức cho thảm họa. Nhưng ông đã kiếm được 5.000 đô và trở thành một trong những nhà bình luận radio nổi tiếng nhất nước Mỹ.

Bí quyết của ông? Mỗi sáng đứng trước gương và tự nhủ: “Đây là sân khấu, mình là diễn viên.”

Bài học:

  • 🎭 Biến công việc thành trò chơi — Khi bạn xem mình là diễn viên, mọi thứ đỡ nặng nề hơn
  • 😂 Cười với chính mình — Kaltenborn nói tiếng Pháp tệ đến mức khách hàng phải cười, và ông cười theo
  • 🪞 Tự khuyến khích mỗi sáng — Đừng chờ ai động viên, hãy tự làm điều đó

Lần sau khi phải làm điều gì đó bạn ghét, hãy thử đứng trước gương và hỏi: “Tại sao không biến nó thành một vở kịch vui?”


📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 27

Last updated on