🔫 Đoàn thám hiểm hát vang
Ông Robert Scott là một nhà thám hiểm người Anh. Năm 1912, ông dẫn đoàn thám hiểm đến Nam Cực — một trong những cuộc phiêu lưu nguy hiểm nhất trong lịch sử nhân loại.
Họ đã đến được Nam Cực, nhưng trên đường về, thời tiết quay lưng lại với họ. Tuyết rơi dày, gió bão hoành hành, thức ăn cạn kiệt. Một người một, hai người một, các thành viên đoàn thám hiểm ngã xuống.
Cuối cùng, chỉ còn lại năm người. Họ biết mình sẽ chết. Không còn hy vọng nào. Họ ở cách trạm tiếp tế chỉ 11 dặm — một khoảng cách mà trong điều kiện bình thường chỉ cần vài giờ để đi bộ — nhưng giờ đây, với cơn bão tuyết, nó có thể là cả ngàn dặm.
Họ có mang theo một lượng lớn nha phiến — thuốc phiện — để dùng trong trường hợp khẩn cấp. Chỉ cần nuốt một cục lớn, họ có thể nằm dài trên tuyết, hưởng cái thú “đi mây” và lên mây luôn. Một cái chết không đau đớn.
Nhưng họ không thèm dùng phương thuốc đó.
Thay vào đó, họ vừa ca những điệu vui, vừa chết.
Chúng ta biết được điều này nhờ một bức thư từ giã cõi đời mà tám tháng sau, một nhóm thám hiểm cứu nạn tìm thấy bên cạnh 11 cái xác cứng ngắt.
Robert Scott viết trong thư:
“Chúng tôi đã quyết định chết như những người đàn ông. Chúng tôi sẽ đi đến kết thúc, nhưng chúng tôi sẽ yếu đi, dần dần, và kết thúc không thể ở xa. Tôi không biết liệu tôi có thể viết thêm được nữa không.”
💡 Bài học rút ra
Cách bạn đối mặt với cái chết nói lên bạn là ai.
Đoàn thám hiểm Scott có thể chọn cái chết dễ dàng — nuốt thuốc phiện, rơi vào giấc mơ êm đềm. Nhưng họ chọn hát cho đến hơi thở cuối cùng.
Tại sao? Vì họ biết rằng cách ta chết quan trọng hơn việc ta chết.
Bài học:
- 🎵 Hát khi sắp chết — Không phải vì không sợ, mà vì họ chọn không để nỗi sợ thắng
- 💊 Từ chối lối thoát dễ dàng — Thuốc phiện ở đó, nhưng họ không dùng
- ✍️ Viết thư đến hơi thở cuối — Để thế giới biết họ đã sống, và chết, như thế nào
Bạn sẽ làm gì nếu biết mình chỉ còn một ngày để sống? Đoàn thám hiểm Scott đã chọn: hát vang.
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 12