Skip to Content
📚 Đọc sách📖 Quẳng gánh lo đi và vui sống🌹 Phá sản vẫn thắng lưng

🌹 Phá sản vẫn thắng lưng

Tôi đã có vinh dự được hợp tác với Lowell Thomas để trình bày những phim tài liệu về những trận giữa Allenby và Lawrence trong chiến tranh thứ nhất.

Ông và những bọn người giúp việc đã quay phim phóng sự về T. E. Lawrence cùng đội binh Ả Rập của ông này và một phim về quân đội Allenby xâm chiếm Thánh địa Jerusalem. Bài diễn văn của Lowell Thomas để giảng hai khúc phim đó, đầu đề là: “Theo gót Allenby ở Palestine và Lawrence ở Ả Rập”, được hoan hô ở Luân Đôn và khắp thế giới.

Rạp hát Opéra tại Luân Đôn mùa đó mở cửa trễ sáu tuần để ông có thể kể chuyện đại mạo hiểm ấy và quay phim ở nhà hát Covent Garden. Sau những thành công rực rỡ đó tới những thành công khác trong một chuyến châu du khắp hoàn cầu.

Rồi ông bỏ ra hai năm để sửa soạn một phim phóng sự về đời sống ở Ấn Độ và Afghanistan.


Nhưng sau một chuỗi rủi ro không sao tả được, điều bất ngờ này liền xảy ra: Ông trở về Luân Đôn, hoàn toàn phá sản.

Lúc ấy tôi ở chung với ông. Chúng tôi phải ăn món rẻ tiền trong những hàng cơm bình dân. Nếu như chúng tôi không mượn được tiền của một nghệ sĩ trứ danh là James McBey thì chắc đã phải nhịn đói.

Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể:

Cả trong khi Lowell Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng. Ông biết nếu để thất vọng đè bẹp thì ông thành một người vô ích, vô ích cho cả chủ nợ của ông nữa.


Cho nên mỗi buổi sáng, trước khi đi xin việc, ông mua một bông cẩm chướng, gài vào khuyết áo rồi lanh lẹ xuống phố Oxford, thẳng người, ngưỡng mặt mà bước.

Ông nghĩ tới những tư tưởng tích cực, can đảm và không chịu để thất bại đè bẹp ông.

Đối với ông thì trong sòng đời, bị quất nặng tức là được huấn luyện. Vậy thiếu sự huấn luyện đó tất không sao bước lên bậc thang chót vót của xã hội được.


💡 Bài học rút ra

Phá sản là trạng thái tài chính. Thất bại là trạng thái tinh thần. Hai thứ này khác nhau hoàn toàn.

Lowell Thomas nợ như Chúa Chổm, nhưng ông vẫn mua bông hoa gài áo mỗi sáng. Tại sao? Vì ông hiểu một điều: khi bạn trông như kẻ thua cuộc, bạn sẽ hành động như kẻ thua cuộc.

Nhưng khi bạn thắng lưng, ngẩng mặt, gài một bông hoa trên áo — dù trong túi không còn một xu — bạn đang gửi tín hiệu cho chính mình và cho thế giới: “Tôi chưa xong đâu.”

Bài học từ Lowell Thomas:

  • 🌹 Chi 50 xu cho một bông hoa khi bạn đang nợ có vẻ điên rồ, nhưng đó là khoản đầu tư vào tinh thần — thứ giúp bạn kiếm lại hàng nghìn đô
  • 🚶 Thẳng lưng mà bước không chỉ là tư thế — đó là lời tuyên bố
  • 💪 Suy tính ≠ Lo lắng: Suy tính để tìm giải pháp. Lo lắng chỉ làm bạn mất ngủ

Lần sau khi bạn gặp khó khăn, hãy tự hỏi: “Mình đang cúi đầu hay ngẩng mặt?” Câu trả lời đó sẽ quyết định tương lai của bạn.


📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 12

Last updated on