Skip to Content
📚 Đọc sách📖 Quẳng gánh lo đi và vui sống👩 Người đàn bà tự thay đổi

👩 Người đàn bà tự thay đổi

Tôi còn giữ một bức thư của bà Edith Alberd ở Mount Airy, thư viết:

“Hồi nhỏ, tôi rất dễ cảm xúc và nhút nhát. Vì tôi lớn con và cặp má phính nên tôi có vẻ mập. Má tôi hơi cổ, cho rằng dùng tân thời trang là điên. Luôn luôn má tôi bảo phải ‘ăn chắc mặc dầy’. Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng… cho lâu rách.”

“Không bao giờ tôi được dự những đám hội hè, vui vẻ trẻ trung. Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa. Tính cả thẹn của tôi thành bệnh. Tôi thấy tôi ‘khác’ hẳn các bạn bè và hoàn toàn khả ố.”


Lớn lên, bà kết hôn với một người chồng cao niên. Nhưng tính bà cũng không thay đổi.

Bên chồng bà là một gia đình biết lẽ phải và tự tín. Bà rán bắt chước mà không được. Nhà chồng bà cố tập cho bà lịch thiệp bao nhiêu, chỉ làm cho bà e lệ bấy nhiêu.

Bà hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh. Bà trốn hết thảy bạn bè. Bà rất sợ có khách đến chơi.

“Thiệt tai hại! Tôi biết vậy và sợ nhà tôi cũng biết vậy, nên khi lỡ ở đám đông tôi rán vui vẻ. Nhưng tôi lại quá lố, hoá mất cả tự nhiên. Tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa. Tôi bắt đầu nghĩ tới tự tử.”


Nhưng rồi chỉ một lời nói vô tình đã thay đổi cả đời tôi.

Bà mẹ chồng một hôm kể cho bà nghe cách bà dạy dỗ con cái:

“Dù sao cũng mặc, mẹ chỉ muốn cho chúng sống theo chúng thôi. Cứ tự nhiên, không bắt chước ai hết.”

Tức thì bà nhận thấy rằng chuốc lấy khổ vào thân chỉ vì tự ép mình vào một cái khuôn không thích hợp.


Sáng hôm sau, bà thay đổi hẳn. Bà bắt đầu sống theo bà. Bà rán nhận xét kỹ về cá tính của bà, rán nhận định xem bà ra sao. Bà nhận định những nét đặc biệt của bà. Bà hết sức xem xét các màu, các kiểu áo, để ăn bận sao cho hợp ý với mình.

Rồi bà giao du với bạn bè, xin nhập một hội nhỏ. Bà rất sợ hãi khi bị bạn bắt lên diễn đàn. Nhưng mỗi lần nói trước đám đông, bà can đảm được thêm một chút.

“Phải lâu lắm… nhưng bây giờ tôi thấy sung sướng ngoài ước vọng của tôi. Tôi dạy dỗ con tôi, luôn luôn chỉ vẽ cho chúng kinh nghiệm mà tôi đã đắng cay học được: ‘Dù sao cũng mặc, các con cứ sống theo ý các con’.”


💡 Bài học rút ra

Đừng bắt chước ai. Ganh tị là ngu dại, bắt chước là tự tử.

Edith Alberd suýt tự tử vì cố gắng trở thành người khác. Bà mặc như người ta muốn, nói như người ta muốn, cười như người ta muốn. Và bà khổ sở.

Chỉ đến khi bà nghe một câu: “Cứ tự nhiên, không bắt chước ai hết” — bà mới bắt đầu sống.

Bài học:

  • 🎭 Đừng đóng vai người khác — Bạn sẽ luôn là diễn viên hạng hai của vai đó
  • 👗 Mặc theo ý mình — Không phải theo ý mẹ, theo ý chồng, theo ý xã hội
  • 🌟 Bạn là bản gốc duy nhất — Đừng biến mình thành bản sao kém chất lượng của ai khác

Bạn đang sống cuộc đời của ai? Nếu không phải của mình, hãy dừng lại và bắt đầu lại.


📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 16

Last updated on