🏢 Ông chủ hãng xà bông
Tôi biết một ông nọ trước kia bán xà bông cho hãng Colgate cũng thường đòi được người ta chỉ trích mình.
Mới đầu bán được ít lắm, ông đã sợ mất chỗ làm. Rồi ông ta tự nghĩ: “Xà bông tốt, giá không đắt, vậy ế do ta.”
Khi không bán được cho tiệm tạp hóa nào, ông đi quanh tiệm mà suy nghĩ. Có lẽ tại không rao hàng rõ ràng đích xác chăng? Hay là thiếu hăng hái?
Có khi ông lại quay vào tiệm đó mà nói:
“Tôi trở lại không phải để cố mời ông mua xà bông đâu mà để xin ông chỉ trích tôi và khuyên tôi về cách bán hàng. Xin ông làm ơn cho tôi biết lúc này cách mời của tôi có chỗ nào vụng không? Ông kinh nghiệm và thành công hơn tôi nhiều, vậy xin ông làm ơn cứ thành thật chỉ trích, đừng sợ làm mất lòng tôi.”
Thái độ ấy đã giúp ông có được nhiều bạn thân và nghe được nhiều lời khuyên vô giá.
Rồi ông ra sao?
Ngày nay ông là hội trưởng Công ty xà bông Palmolive — một hãng chế xà bông lớn nhất thế giới.
Tên ông là E. H. Little.
Năm ngoái, khắp châu Mỹ chỉ có 14 người thâu được lợi tức hơn số 240.141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy.
💡 Bài học rút ra
Đừng sợ bị chỉ trích — hãy xin được chỉ trích.
E. H. Little bán xà bông mà không ai mua. Thay vì đổ lỗi cho sản phẩm, ông quay lại hỏi khách hàng: “Tôi sai ở đâu?”
Và họ nói cho ông biết. Miễn phí.
Đây là sự khác biệt giữa người thất bại và người thành công:
- 😤 Người thất bại: “Khách hàng ngu, không biết sản phẩm tốt!”
- 🤔 Người thành công: “Mình sai ở đâu? Xin hãy chỉ cho mình!”
Bài học:
- 🎁 Chỉ trích là quà tặng miễn phí — Người khác tốn thời gian nói cho bạn biết bạn sai ở đâu
- 🏆 Từ nhân viên bán hàng kém → Chủ tịch công ty — Vì ông biết lắng nghe
- 💰 240.000 đô/năm — Đó là giá trị của việc biết chấp nhận chỉ trích
Lần sau khi ai đó chỉ trích bạn, đừng nổi giận. Hãy nói: “Cảm ơn. Xin hãy nói thêm.”
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 22