👁️ Nhà văn sắp mù
Ông Booth Tarkington luôn luôn nói: “Tai hoạ gì trời đất bắt tôi chịu, tôi cũng chịu được hết, chỉ trừ một tật đui thôi. Không bao giờ tôi chịu cảnh ấy.”
Nhưng một ngày kia, khi tới lục tuần, ông ngó xuống tấm thảm ở trên sàn nhà thì… sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa. Lại hỏi một bác sĩ chuyên môn trị mắt, ông mới hay cái sự thật đau đớn này: ông sắp đui.
Một con mắt đã gần mù hẳn rồi, còn mắt kia cũng sẽ mù luôn. Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra!
Ông Tarkington phản động lại cách nào khi ông bị “tai nạn ghê gớm nhất” ấy? Ông có nghĩ như vầy không: “Tới số rồi. Tới lúc tận số rồi đây.”
Không. Ông ngạc nhiên thấy mình rất vui vẻ, còn có óc trào phúng nữa là khác. Ông bực bội vì những đốm mờ mờ nó đi qua con ngươi ông, làm ông hết còn trông rõ, nhưng khi cái đốm lớn nhất vừa qua khỏi, ông nói: “A! ông nội lại tới. Sáng nay đẹp trời, ông nội đi dạo chơi đâu vậy?”
Vận mạng làm sao mà thắng nổi một tâm hồn như thế? Khi đã hoàn toàn đui, ông nói:
“Tôi thấy rằng tôi chịu được cảnh đui như những người khác chịu được những tai nạn của họ. Tôi tin chắc nếu cả ngũ quan của tôi mang tật, hoá ra vô dụng nữa thì tôi vẫn có thể sống với tinh thần, vì chúng ta trông bằng tinh thần, sống bằng tinh thần.”
Trong một năm, ông để cho y sĩ mổ mắt mộng 12 lần, hy vọng sẽ khỏi bệnh. Các y sĩ đều dùng thuốc tê mà không lần nào ông phản kháng rên la. Ông biết không sao tránh được cho nên chỉ có cách để tránh bớt đau khổ là vui lòng nhận lấy hết.
Tại nhà thương, ông không chịu nằm trong phòng riêng mà xin nằm trong một phòng chung để được gần những người đau khổ khác. Ông rán nâng cao tinh thần họ, và sắp bị mổ mắt, ông biết trước sẽ đau đớn lắm, nhưng ông rán nhớ rằng ông hãy còn sung sướng nhiều.
Ông nói: “Thiệt kỳ diệu! Khoa học ngày nay tinh vi tới nỗi mổ được phận tế nhị là con mắt! Thiệt kỳ diệu!”
💡 Bài học rút ra
Cách bạn phản ứng với bi kịch quan trọng hơn chính bi kịch đó.
Booth Tarkington — nhà văn nổi tiếng, hai lần đạt giải Pulitzer — phát hiện mình sắp mù ở tuổi 60. Điều ông sợ nhất đời đã xảy ra. Nhưng thay vì sụp đổ, ông… đặt tên cho vết mờ trong mắt là “ông nội” và nói chuyện với nó mỗi sáng.
Bài học từ Booth Tarkington:
- 😂 Dùng óc hài hước làm vũ khí — Khi bạn có thể cười với nỗi đau, bạn đã thắng một nửa trận chiến
- 🏥 12 lần mổ mắt, không một lần than vãn — vì ông biết than vãn không làm mắt sáng hơn
- 💭 “Chúng ta sống bằng tinh thần” — Mù mắt không có nghĩa là mù tâm
Lần sau khi bạn nghĩ “điều này không thể xảy ra với mình”, hãy nhớ: nó có thể xảy ra, và bạn có thể mạnh hơn bạn tưởng.
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 9