✉️ Lá thư từ chiến trường
Chính ngày mà nước Mỹ cử hành lễ đại thắng quân địch ở Bắc Phi, tôi nhận được một điện tín của Bộ Chiến tranh báo tin đứa cháu tôi — mà tôi thương nhất — bị coi là mất tích. Kế đó, một điện tín khác cho hay nó đã tử trận.
Tôi đau đớn vô cùng. Từ trước, tôi cho đời là rất đẹp. Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người. Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu. Trời đã thưởng công tôi!
Rồi thì bức điện tín tới. Đất như sụt dưới chân tôi. Tôi thấy không còn lý do gì sống nữa. Tôi bỏ bê công việc, lạt lẽo với bạn bè, phó hết thảy cho dòng nước chảy xuôi.
Tôi hoá ra chua chát và uất ức. Tại sao Trời già độc địa bắt đứa cháu của tôi đi? Tại sao một thanh niên dễ thương như vậy — có cả một tương lai xán lạn trước mắt — mà lại phải chết?
Tôi xếp dọn giấy tờ trên bàn, sửa soạn đi xa, thì thấy một bức thư bỏ quên, của cháu viết cho tôi khi thân mẫu tôi mất mấy năm về trước.
Trong thư nói:
“Bà mất, cô và cháu thấy nhà vắng hẳn đi, nhất là cô. Nhưng cháu chắc rằng cô sẽ nén buồn được, nhờ chân lý cô đã tự tìm thấy. Cháu không bao giờ quên được cái chân lý đẹp đẽ ấy mà cô đã dạy cháu. Dù ở chân trời góc bể, ngăn sông cách núi, cháu cũng ghi tâm tạc dạ rằng cô đã khuyên cháu gặp bất kỳ nghịch cảnh nào cũng luôn luôn mỉm cười, vui vẻ nhận nó như một kẻ trượng phu vậy.”
Tôi đọc đi đọc lại bức thư ấy, thấy như có cháu đang đứng bên cạnh, nói với tôi: “Tại sao cô không hành động như cô đã khuyên cháu? Cứ vui sống đi, mặc kệ tình thế ra sao thì ra, giấu nỗi lòng trong một nụ cười rồi vui vẻ sống.”
Tôi dùng hết cả tâm lực trong công việc của tôi. Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ. Tôi nhận dạy giúp buổi tối trong một lớp thanh niên, tìm ra được những nỗi vui mới, làm quen được với những người bạn mới.
Bây giờ nhớ lại, tôi cũng ngạc nhiên về sự thay đổi gần như khó tin đó. Tôi không còn than thở về cái dĩ vãng đã thiệt chết rồi nữa. Tôi vui vẻ sống mỗi ngày, y như lời cháu khuyên và tôi đã cam nhận lấy số phận, không chống lại đời tôi.
Đời tôi bây giờ đầy đủ hơn lúc nào hết.
💡 Bài học rút ra
Đôi khi người đã khuất dạy ta sống tốt hơn cả khi họ còn sống.
Elizabeth Connley suýt gục ngã vì tin dữ — đứa cháu yêu thương nhất đã hy sinh. Nhưng chính lá thư cũ của cháu đã kéo bà trở lại. Và câu trong thư? Lại là lời chính bà đã dạy cháu từ trước.
Bài học không nằm ở chỗ “hãy mạnh mẽ lên” — ai cũng biết điều đó. Bài học nằm ở chỗ:
- 📝 Những lời ta dạy người khác, ta cũng cần tự nhắc mình
- 💌 Đừng vứt những lá thư cũ — có thể một ngày nào đó, chúng sẽ cứu bạn
- 🌅 Số phận không tránh được thì hãy nhận — không phải chấp nhận yếu đuối, mà là chấp nhận để tiếp tục sống
Và nhớ: Khi bạn đang khóc vì ai đó đã ra đi, hãy tự hỏi — người đó muốn thấy bạn sống tiếp như thế nào?
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 9