💰 Bị tống tiền và bài học
Tôi bị tống tiền! Tôi vẫn không tin có thể xảy ra như vậy được. Tôi vẫn không tin rằng xã hội này lại có thể xảy ra chuyện y như trên màn ảnh đó được. Nhưng chuyện xảy ra thiệt.
Công ty dầu xăng mà tôi làm chủ có một số xe và một số tài xế chuyên đi giao hàng. Lúc đó vì chiến tranh, dầu xăng bị hạn chế gắt và người ta chỉ giao cho chúng tôi vừa đủ số xăng để phân phát cho khách hàng thôi.
Hình như có vài người tài xế của chúng tôi ăn bớt — mà tôi không hay — số xăng phải giao cho các thân chủ để bán lại cho các “khách hàng” chợ đen của họ.
Tôi không hề để ý tới những sự gian lận đó mãi cho tới hôm có một người lại thăm tôi tự xưng là Thanh tra của chính phủ và đòi tôi một số tiền trà nước. Hắn nói hắn có đủ tài liệu, bằng cớ về hành động bất lương của bọn tài xế của tôi và nếu tôi không chịu đút lót hắn sẽ tư những tài liệu đó sang Biện lý cuộc.
Tôi biết chắc riêng tôi, tôi không phải lo gì hết. Nhưng tôi cũng lại biết rằng theo luật thì hãng tôi phải chịu trách nhiệm về hành động của người làm công. Hơn nữa, nếu việc đó đưa ra toà, và đăng trên mặt báo thì sẽ tai hại cho Công ty không ít. Mà tôi lấy làm vinh dự về Công ty của chúng tôi lắm; vì chính ông thân tôi đã sáng lập ra nó từ 24 năm trước.
Tôi lo lắng tới nỗi hoá đau, mất ăn, mất ngủ ba ngày ba đêm. Tôi luôn luôn quay cuồng. Nên đấm mõm nó năm ngàn Mỹ kim hay là bảo thẳng nó cứ việc làm tới, muốn ra sao thì ra? Dù quyết định cách nào thì kết cục cũng là tai hại.
Rồi một đêm sau, bỗng dưng tôi mở cuốn “Quẳng gánh lo đi và vui sống” mà người ta đã phát cho tôi trong khi theo lớp giảng của ông Carnegie về thuật nói trước công chúng. Tôi bắt đầu đọc. Tới chuyện của ông Willis Carrier, tôi gặp lời khuyên: “Hãy nhìn thẳng vào sự tai hại nhất”.
Và tôi tự hỏi: “Nếu ta không chịu hối lộ nó, mặc cho nó đưa tài liệu ra Biện lý cuộc thì sự tai hại nhất nếu có, sẽ đến mức nào?”
Tức thì tôi tự trả lời: “Bất quá thì bị tan tành sự nghiệp, bị phá sản vì những bài báo rêu rao chớ không phải lẽ bị ngồi tù được!”
Nghĩ vậy tôi liền tự nhủ: “Được lắm, phá sản thì cũng đành. Nhưng rồi sao nữa?” Rồi thì chắc chắn là mình phải đi kiếm việc làm. Mà kiếm việc làm thì đã sao chưa? Mình thạo về nghề buôn dầu xăng và có thể gặp nhiều hãng rất vui lòng dùng mình.
Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Bức màn âm u bao phủ tôi trọn ba ngày ba đêm, nay đã vén cao lên được một chút.
Tôi nghĩ: “Nếu mình kể rõ tình cảnh cho ông luật sư của mình, thì có lẽ ông kiếm được một lối ra mà mình không nghĩ tới chăng?”
Sáng hôm sau, gặp nhau, ông luật sư của tôi khuyên nên đích thân lại thăm Biện lý rồi kể tường tận câu chuyện cho ông hay. Tôi làm đúng như vậy.
Vừa ấp úng kể xong, tôi ngạc nhiên hết sức nghe ông Biện lý nói rằng mấy tháng nay ông đã nghe đồn nhiều về bọn tống tiền đó, và chính thằng tự xưng là nhân viên của chính phủ ấy chỉ là một tên lừa đảo mà sở Công an đương lùng bắt!
Sau cơn lo lắng ba đêm ba ngày ròng rã, để đắn đo xem có nên tặng quân bất lương 5.000 Mỹ kim không, mà được nghe lời nói ấy, thiệt nó nhẹ người làm sao!
💡 Bài học rút ra
Phần lớn “thảm họa” trong đầu ta là do ta tự sản xuất, đạo diễn, và tự xem một mình.
Ông chủ hãng dầu này mất ăn mất ngủ 3 ngày vì một tên lừa đảo mà công an đang truy nã. Nếu ông gặp luật sư từ ngày đầu thay vì tự gặm nhấm nỗi lo, chắc ông đã ngủ ngon hơn nhiều.
Đây là sự thật phũ phàng: Khi ta lo lắng, ta thường tưởng tượng mình đang đấu với quái vật. Nhưng khi ta dừng lại và hỏi “quái vật này thực sự là gì?”, ta thường phát hiện nó chỉ là… một con chuột đội mũ Halloween.
Bài học:
- 🔍 Khi bị đe dọa, đừng hoảng loạn một mình - hỏi người có chuyên môn
- 📞 Luật sư, bác sĩ, mentor… họ tồn tại để ta không phải gánh một mình
- 🎭 Rất nhiều “thảm họa” chỉ là kẻ lừa đảo đội lốt cơ quan chức năng
Và nhớ: Nếu bạn đang mất ngủ vì lo lắng điều gì đó, có thể 3 ngày sau bạn sẽ cười và tự hỏi: “Sao mình lại lo về cái đó nhỉ?”
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 2