👩🦯 Rửa bát trong niềm vui
Bà Morghild Dahl gần như bị mù suốt 50 năm. Bà không phân biệt được màu sắc, không đọc được sách, chỉ thấy những hình mờ mờ.
Nhưng bà không than vãn. Thay vào đó, bà học cách sống vui vẻ với những gì mình có.
Bà thuật lại trong cuốn sách của mình:
“Trong tiềm thức, tôi lúc nào cũng sợ hãi sẽ mù hẳn. Để trấn áp ý tưởng đen tối ấy, tôi đã tự bắt lúc nào cũng vui vẻ, có khi quá vui bất cứ trong trường hợp nào.”
Thế rồi, đến năm 1943, khi bà đã 52 tuổi, một phép lạ xảy ra: nhờ một cuộc giải phẫu tại bệnh viện nổi danh Mayo, bà đã trông thấy rõ gấp bốn lần.
Một vũ trụ mới, đẹp và thú vị biết bao nhiêu hiện ra trước mắt bà.
Và thứ đầu tiên bà làm khi có thể nhìn rõ? Rửa bát.
Bà kể lại rằng:
“Mới đầu tôi vầy bọt trắng li ti và nhẹ nhõm lềnh bềnh trong chậu nước. Tôi bốc lấy một nắm bọt xà bông soi trước ánh sáng và trong trăm nghìn bọt bóng con con, tôi thấy màu sắc rực rỡ của một cầu vồng nho nhỏ.”
Đứng trong bếp nhìn qua cửa sổ, bà hoan hỉ ngắm “đàn chim đú đởn hay qua, dưới những đợt tuyết trắng”.
Bà tận hưởng cái thú ngắm nghía bọt xà bông và chim bay rồi kết luận bằng câu này:
“Thưa Chúa, Cha chúng con ở trên trời, con đội ơn, con đội ơn Cha đã thương con dường ấy.”
💡 Bài học rút ra
Bạn đã bao giờ cảm ơn Chúa vì được rửa bát chưa?
Morghild Dahl đã gần mù 50 năm. Khi bà có thể nhìn thấy lại, bà không khoe khoang về phong cảnh hùng vĩ hay kim cương châu báu. Bà ngắm bọt xà bông và thấy cầu vồng trong đó.
Bài học:
- 🫧 Bọt xà bông cũng có cầu vồng — Nếu bạn biết cách nhìn
- 🐦 Chim bay qua cửa sổ là một món quà — Nếu bạn không quá bận rộn để chú ý
- 🙏 Rửa bát là một đặc ân — Vì có người không thể nhìn thấy tay mình
Chúng ta sinh ra trong một thế giới thần tiên, có những vẻ đẹp thiên hình vạn trạng, vậy mà chúng ta đã mù quáng không trông thấy, đã bỏ phí không tận hưởng.
Đếm phước, đừng đếm họa.
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 15