🌟 Người đàn bà lang thang
Đây là một chuyện lạ lùng vào bậc nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Một đêm lạnh lẽo về tháng mười, ít lâu sau khi Nam Bắc chiến tranh kết liễu, có một người đàn bà nghèo đói lang thang, thất thơ thất thiểu trên đường đời.
Tên bà là Glover.
Bà đến Amesbury và gõ cửa nhà quả phụ một vị chỉ huy thương thuyền là bà Webster.
Mở cửa ra, bà Webster thấy một thân hình nhỏ bé, ốm o, “chỉ còn xương với da, không đầy 50 kí lô, trông ghê sợ”.
Nhưng bà Glover đã lên tiếng muốn kiếm một chỗ để có thể bình tĩnh suy nghĩ và lập chương trình quan trọng nó làm cho bà say mê đêm ngày.
Bà Webster đáp: “Vậy bà ở chung với tôi. Nhà rộng mà tôi ở có một mình.”
Bà Glover có thể suốt đời chung đụng với bà Webster được, nếu không có chàng rể bà này là anh Bill Ellis vốn ở Nữu Ước về nghỉ tại đó.
Thấy bà Glover, anh ta la: “Tôi không muốn chứa quân lang thang”.
Và đuổi người đàn bà không nhà ấy ra cửa.
Mưa như trút, bà Glover đứng run cầm cập giữa trời trong vài phút rồi kiếm chỗ trú chân.
Đây mới là đoạn lạ lùng của câu chuyện:
Người đàn bà lang thang mà Bill Ellis đuổi ra giữa cơn mưa ấy, sau này được toàn thế giới biết đến với cái tên Mary Baker Eddy — người sáng lập ra phái Christian Science (Khoa học Cơ đốc giáo).
Bà đã thành lập một tôn giáo có hàng triệu tín đồ trên khắp thế giới. Bà đã xây dựng một đế chế tôn giáo, xuất bản một trong những tờ báo uy tín nhất nước Mỹ — The Christian Science Monitor.
Nhưng vào cái đêm mưa gió ấy tại Amesbury, bà chỉ là một người đàn bà lang thang, bị đuổi ra khỏi nhà, đứng run rẩy giữa trời.
Điều phi thường là: ngay cả trong hoàn cảnh đó, bà vẫn tin rằng mình có một sứ mệnh, vẫn suy nghĩ và lập kế hoạch cho điều bà tin là sẽ thay đổi thế giới.
Và bà đã đúng.
💡 Bài học rút ra
Không ai biết bạn sẽ trở thành ai — kể cả những người đang đuổi bạn ra cửa.
Bill Ellis nhìn bà Glover và thấy “quân lang thang”. Thế giới sau này nhìn bà và thấy Mary Baker Eddy, người sáng lập một tôn giáo có hàng triệu tín đồ.
Cùng một người. Hai cách nhìn hoàn toàn khác nhau.
Bài học từ câu chuyện này:
- 🌧️ Đứng run rẩy trong mưa không có nghĩa là bạn thua cuộc — nó chỉ có nghĩa là bạn đang ở giữa hành trình
- 👁️ Đừng để cách người khác nhìn bạn quyết định bạn là ai — Bill Ellis thấy kẻ ăn xin, lịch sử thấy người sáng lập
- 💭 Tiếp tục suy nghĩ và lập kế hoạch — kể cả khi bạn đang đứng giữa cơn mưa, không nhà
Lần sau khi có ai đó đối xử với bạn như “kẻ lang thang”, hãy nhớ: họ không biết câu chuyện của bạn còn chưa kết thúc.
Và Bill Ellis? Chắc suốt đời anh ta không quên được cái đêm anh đuổi một người sẽ thay đổi lịch sử tôn giáo Mỹ ra giữa cơn mưa.
📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 12