Skip to Content
📚 Đọc sách📖 Quẳng gánh lo đi và vui sống✈️ Du lịch với ung thư

✈️ Du lịch với ung thư

Gần vào lúc ông Willis Carrier lo lắng về cái máy lọc hơi của ông tại Crystal City, thì có một anh chàng ở Broken Bow nghĩ đến việc di chúc.

Tên anh là Earl P. Haney. Anh bị ung thư trong ruột. Một bác sĩ chuyên môn đã cho rằng bệnh anh bất trị. Bác sĩ đó dặn anh ta kiêng thức này, thức khác và đừng lo lắng gì hết, phải hoàn toàn bình tĩnh. Họ cũng khuyên anh ta nên lập di chúc đi thì vừa.

Bệnh anh bắt buộc anh phải bỏ địa vị cao sang và đầy hứa hẹn cho tương lai. Anh không còn việc gì làm nữa, chỉ còn chờ cái chết nó từ từ tới.


Bỗng anh nẩy ra một quyết định, một quyết định lạ lùng và đẹp đẽ.

Anh nói: “Chẳng còn sống bao lâu nữa thì tận hưởng thú đời đi. Từ trước tới nay ta vẫn ao ước đi du lịch thế giới trước khi chết. Giờ là lúc nên khởi hành đây.”

Rồi anh mua giấy tàu.

Các vị bác sĩ ngạc nhiên vô cùng. Họ biểu anh Haney: “Chúng tôi phải cho ông hay, nếu ông đi du lịch như vậy người ta sẽ phải quẳng thây ông xuống biển đấy!”

Anh đáp: “Không đâu! Thân nhân tôi đã hứa chôn tôi trong một miếng đất của gia đình ở Broken Bow. Tôi sẽ mua một cái hòm mang theo để lỡ chết dọc đường thì có sẵn.”


Anh mua cái hòm, mang theo lên tàu, và thoả thuận với hãng tàu rằng lỡ anh chết dọc đường, họ sẽ bỏ xác anh vào ngăn đá để dành, và khi về tới Mỹ sẽ giao cho gia đình anh.

Thế rồi anh lên đường, với tinh thần của người đang đi nghỉ hè, không phải của người đang chờ chết.

Anh viết về cho gia đình: “Tôi vui quá! Mỗi ngày trôi qua trên biển tôi thấy khoẻ ra. Tôi ăn đủ thứ, ngay cả những thứ kỳ dị mà xưa nay tôi chưa từng ăn. Tôi uống rượu, hút xì gà, chơi tới khuya, ngủ muộn dậy. Khi tàu cập bến Trung Quốc và Ấn Độ, tôi thấy khỏe đến nỗi quên luôn cái bệnh ung thư ghê gớm kia. Tôi vui sống đến nỗi quyết định ở lại vùng Viễn Đông du lịch thêm.”

Anh trở về Mỹ một năm sau, khỏe mạnh hơn lúc ra đi. Anh đã bán cái hòm cho một người chủ khách sạn ở miền quê xa xôi nào đó.

Earl P. Haney sống thêm nhiều năm nữa, không phải vì phép lạ — các bác sĩ sau này xác nhận ung thư của anh đã tự thuyên giảm — mà vì anh đã thôi lo lắng và bắt đầu sống.


💡 Bài học rút ra

Khi bạn không còn gì để mất, bạn mới thực sự tự do.

Earl P. Haney được tuyên án tử hình bởi căn bệnh ung thư. Nhưng thay vì nằm một chỗ chờ chết như bác sĩ bảo, anh quyết định: “Nếu chết thì chết khi đang vui, không phải khi đang sợ.”

Và kết quả? Anh sống sót.

Có thể đó là phép màu. Có thể đó là tác dụng của việc ngừng lo lắng. Khoa học hiện đại đã chứng minh: stress mãn tính làm hệ miễn dịch suy yếu, còn tinh thần lạc quan có thể giúp cơ thể chống lại bệnh tật.

Bài học ở đây không phải là “đừng đi khám bác sĩ” — đó là điều ngu ngốc. Bài học là:

  • 🎒 Đừng chờ đến khi “có thời gian” mới sống — hãy sống ngay bây giờ
  • 🌊 Nỗi lo không chữa được bệnh — nhưng niềm vui có thể
  • ⚰️ Mang theo quan tài đi du lịch là quyết định điên rồ nhất và sáng suốt nhất Earl từng làm

Cái hòm đó cuối cùng anh bán cho người khác. Và đó có lẽ là vụ bán hàng lời nhất trong cuộc đời anh.


📖 Nguồn: Quẳng gánh lo đi và vui sống - Dale Carnegie - Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê - Chương 2

Last updated on